A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Tác phẩm mới của thi sĩ Hồng Thanh Quang!

Lặng im trước những ồn ào, một mình một cõi, thênh thang chỗ ngồi. Khoảng sân bầy cá, bóng râm cơn mưa, ly cà phê và quà chiều, sách và hoa…. Thảng lắm, mới thấy tụ tập với bạn bè, đã có một thi sĩ Hồng Thanh Quang thật lặng lẽ.

Cũng chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh Hồng Thanh Quang thôi náo nhiệt sẽ ra sao, nhưng chọn cho mình một cõi riêng để chiêm nghiệm và quan sát, để ôn cố hay tri tân… Thậm chí, chẳng nghĩ gì thì cũng hay mà.

Lâu lắm, Hồng Thanh Quang mới chọn in một tập thơ mới. Thật vui với điều này và kính chúc thi sĩ luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc và an vui.

Chút sen còn lại” tên hiền hoà như những tháng ngày mà Hồng Thanh Quang đã chọn chăng?

Anh nói, "Tình cờ một ngày trong mùa giãn cách, ngắm những bông sen mà tri kỷ gửi tặng nhân sinh nhật, như chợt ngộ ra điều gì đó thiêng liêng. Như bỗng cảm thấy ân hận mà những phẩm hạnh thiêng liêng mà những người phụ nữ yêu quý trong đời đã gìn giữ, để cho mình có được niềm tin tinh thần và chỗ dựa vật chất mà nương tựa, vin vào để vượt qua những sóng gió sinh tử khôn lường trong kiếp nhân sinh.

Và chợt nảy ra ý tưởng làm một tuyển thơ có những hình ảnh, cấu tứ, ngôn từ liên quan tới sen từ hàng nghìn bài thơ đã viết suốt ba mươi năm qua… Có những bài đọc lại bỗng lạnh cả người, bỗng nóng cả người, như thể không phải chính mình đã viết ra. Vì có lẽ không thể nào sống lại được những khoảnh khắc khi những câu thơ như thế đã xuất hiện trong trái tim mình…

Chút sen còn lại” chỉ thế thôi, như lời tri ân, cảm tạ, với những tình nghĩa trong đời…

Sách in tại nhà xuất bản Văn học, phát hành từ tháng 10-2021… Thiết kế mỹ thuật: họa sĩ Văn Sáng.

Qua thơ, xin vô vàn cảm ơn tri kỷ!".

Tạp chí Ngày Nay trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ được rút ra trong tập “Chút sen còn lại” của thi sĩ Hồng Thanh Quang.


CHO MỘT LOÀI SEN

(Hồng Thanh Quang)

Họ chỉ thấy bao lần bão táp,

Cánh trắng em lấm láp bùn đen...

Riêng anh vẫn đinh ninh sau trước,

Em còn nguyên vẹn là sen...

(1990)


HY VỌNG CUỐI

(Hồng Thanh Quang)

Đôi mắt sẽ mở như lần thứ nhất

sen Tây Hồ nở giữa vàng thu

ta không lầm lẫn đâu dẫu tìm nhau thấy muộn

trong phút giây tuổi tác bay vù

như cánh chim bị tình yêu đánh động

những kinh nghiệm tháng năm bỗng hoá dư thừa

ta không cần sự từng trải cầm tay ta nữa.

đôi mắt mở như lần đầu tự dẫn ta qua

những mùa hạ đã làm sen úa

máu thanh xuân ta còn giữ trong mình

em lại sẽ trẻ trung và cất tiếng

nhẹ nhàng gọi lại bình minh

em tha thứ cho anh những ngông cuồng ảo vọng

anh đã rời em để được quay về

đường đã định không thể ai vượt tắt

lối đoạn trường đã dành sẵn ta đi

đôi mắt sẽ mở như lần thứ nhất

ta lại tin hạnh phúc thực chân thành

những cánh sen lạc mùa lại trắng

giữa Tây Hồ khi đêm ngả vào xanh...

(1996)


CÁNH ĐỒNG CỦA TÔI

(Hồng Thanh Quang)

trên cánh đồng của tôi mùa ấu thơ đã hết

những luống rạ khô như một giấc mơ vàng

con cò trắng tìm câu hát cũ

móng chạm bùn không một âm vang

trên cánh đồng của tôi ráng chiếu len ổ rắn

có ai cùng tôi giẫm lại dấu chân hè

em nâu áo và ngực mang đầy gió

câu thơ tôi bủn rủn khóc xin về

thuở tóc ngắn đọc lời kinh sử

không dám trèo cây bưởi hái hoa

bụi tầm xuân tím trong ý nghĩ

lơ đãng kệ ai bước xuống vườn cà

trên cánh đồng của tôi âm thầm tan mùa hạ

lá sen che gương mặt trăng rằm

tiễn tôi tới những chân trời không bóng

cứ lung liêng sắc trắng nón ai chằm...

(1999)


ĐỘC HÀNH KHÚC

(Hồng Thanh Quang)

Ngày nóng bức. Tôi một mình lặng lẽ

Soi gương sen, nhớ lại tuổi qua rồi.

Nhớ hạnh phúc từng có và đã mất

Như mặn mòi vị muối vương môi…

Đâu hối tiếc. Những gì đã trải

Đều đúng như số phận an bài.

Không từ chối và không tìm kiếm khác

Trong hành trình dằng dặc đời trai…

Chông gai lắm con đường thi sĩ,

Tới nơi đâu cũng chẳng thể neo lòng.

Sống có nghĩa là nguyên gương mặt cũ

Trong dễ dàng và trong những long đong…

Những vết sẹo chỉ ngoài da lành lặn,

Bao đớn đau lặn kín ở trong rồi.

Trước phỉ báng và bao nhiêu giả trá

Vẫn điềm nhiên như cũ, tôi cười…

Hồng với trắng, vẫn là sen mùa hạ,

Vẫn nồng nàn e ấp lửa tình xưa.

Ngày nóng bức. Em không cần phải tới,

Chẳng thấy em, đau đớn cũng đang thừa…

(24-6-2016)


NHỮNG BÔNG SEN MÙA ĐẠI DỊCH

(Hồng Thanh Quang)

Thế có vô tình chăng,

Giữa bao nhiêu khốn khó,

Khi nước mắt ai tuôn,

Vẫn nồng nàn hoa nở?

Trên ranh giới mong manh,

Sự sống kề chết chóc,

Vẫn ngát một làn hương,

Thơm cả vào tiếng khóc...

Không thể nào làm khác,

Giúp đời sát vực sâu,

Đành rực hồng thêm sắc,

Cho cái nhìn bớt đau...

(9-9-2021)

Ngô Nguyệt Hữu

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan
Tìm kiếm

Tìm kiếm